Menu

Tôi nằm xuống

Tôi nằm xuống, ngay lập tức kéo chăn lên nhắm mắt lại để thể hiện rằng mình thực sự buồn ngủ. Tôi cố tình điều chỉnh tư thế quay lưng về phía anh đang đứng, tạo ra hơi thở nhịp nhàng đều đặn, giả vờ như đang ngủ.
Anh im lặng. Rất nhanh sau đó, tôi nghe thấy tiếng “tách”. Dù đã nhắm mắt nhưng tôi vẫn có thể cảm nhận được đèn vừa tắt. Anh trèo lên giường, ôm lấy tôi từ đằng sau. Vòng tay ấy bao lấy tôi vào lòng. Tôi thấp thoáng nghe thấy một tiếng thở dài nho nhỏ:
“-Sao em lại gầy thế này?”
Người tôi hơi cứng lại, dường như huyết mạch cũng ngừng chảy sau tiếng thở dài ấy. Anh ấy quan tâm tôi đến vậy. Còn tôi thì lại khác. Dù biết là mai anh có chuyến bay sớm nhưng vẫn cố tình gọi điện. Đột nhiên tôi lại cảm thấy mình giống như cô tình nhân bé nhỏ, làm ra mấy hành động ấu trĩ để õng ẹo một chút, nũng nịu một chút.
Từng đọc ở đâu đó :” Khi con người trở nên yếu ớt sẽ có khuynh hướng ỷ lại vào ai đó.” Tôi đang ỷ lại vào anh ư?
Những ý nghĩ ấy cứ quấn chặt lấy tôi, để rồi vô tình chìm vào giấc ngủ lúc nào không biết. Một giấc ngủ không mộng mị, ngủ thẳng đến sáng. Khi tôi tỉnh dậy thì anh đã đi lâu rồi, bên kia giường lạnh ngắt. Tôi nhìn đồng hồ, 9h sáng. Biết làm gì cho trôi hết ngày bây giờ? Cũng chẳng biết từ bao giờ, cuộc sống của tôi lại nổi trôi vô định như thế. Không mục tiêu, không trách nhiệm, không niềm tin.
Hơn thế nữa, tôi thất nghiệp, nói chính xác là như thế. Thực sự thì tôi vừa mới chỉ tốt nghiệp đại học tháng sáu năm ngoái, hai chị em đều có dự định riêng. Nhưng còn chưa kịp thực hiện thì ngay đến tháng mười đã vỡ lở, Tây Bình đi. Có lẽ là kể từ lúc ấy, tôi bắt đầu sống như thế này. Có một lần, một chị người quen giới thiệu cho tôi làm kế toán ở một doanh nghiệp bán đồ cho người Nhật, tôi cũng muốn đi làm để quên đi nỗi đau mất mát nhưng anh cản. Cũng dễ hiểu thôi, khi ấy tôi yếu quá. Người sút cân trầm trọng, nhìn hốc hác, thiếu sức sống vì thiếu ngủ, rõ ràng cao 1m65 mà nặng có 43kg, trông xơ xác như cành cây khô. Tháng 1 năm nay, tôi bị phát hiện nghiện thuốc an thần. Chỉ mới gần ba tháng bắt đầu sử dụng, tôi tự tăng liều thuốc lên trong vô thức, thậm chí uống như một thói quen, không uống thì không chịu được. Chỉ đến một lần tôi tăng liều quá mức, ngủ li bì đến tận trưa hôm sau, anh gọi mãi không tỉnh, hoảng quá liền trực tiếp bế tôi đến bệnh viện. Bác sĩ bảo nếu tôi tăng liều lên một chút nữa thôi thì sẽ bị sốc thuốc. Và chết dễ dàng.
Không hiểu vì sao mà bà Thủy lại biết được tôi nghiện thuốc an thần. Tất nhiên, qua cái mồm chẳng có gì tốt đẹp của bà ta, tôi biến thành đứa nghiện ngập biến chất sa đọa sau cái chết của em gái. Một trăm ngày Tây Bình, tôi miễn cưỡng về lại cái nhà đó ăn bữa cơm cho phải phép.
Những ánh mắt của họ hàng nhìn tôi có phần kì quái. Khinh bỉ có. Thương hại có. Ghê tởm có. Duy chỉ cảm thông là không có. Ngay cả một đứa em họ từng có quan hệ không tồi với tôi thế mà lại tránh tôi như tránh hủi. Lúc đó cảm thấy lạc lõng vô cùng. Tôi không hiểu được chuyện gì đang diễn ra cho đến khi sau bữa cơm, ông ta gọi tôi vào phòng nói chuyện riêng. Đáng lẽ tôi sẽ chẳng đồng ý nếu ông ta không gợi đó là chuyện liên quan đến Tây Bình. Một đống giấy tờ thừa kế tài sản, nhà đất, sổ tiết kiệm ngân hàng. Mẹ tôi đã chuẩn bị hoàn hảo cho hai chị em. Bây giờ em mất, tất cả thuộc về tôi, nhưng tôi chẳng cảm thấy cái gì gọi là vui vẻ, chỉ thấy tâm nguội ngắt. Tôi xoay người, lúc vừa chạm vào tay nắm cửa, giọng ông ta vang lên, buồn buồn xen lẫn ngập ngừng:
“-Nếu…con muốn, ba sẽ giúp tìm một trung tâm cai nghiện tử tế cho con, dù gì cũng chỉ mới bắt đầu, vẫn còn kịp, không thì để ba mời bác sĩ về tận nhà…”
“-Ông nói gì cơ? Cai nghiện gì chứ?”
“-Con đừng giấu. Tất cả mọi người đều đã biết cả. Nếu dì Thủy không phát hiện ra thì…”
Tôi cười khẩy, nhanh chóng mở cửa đi ra. Ông ta mãi mãi làm tôi phải thất vọng như vậy.
__________________________
Đêm nay có lẽ vẫn dài như thường lệ. Thay vì cố gắng đi ngủ, chi bằng giữ cho mình tỉnh táo. Ở một mình trong căn nhà lớn, tôi bật tiếng ti vi rất to để át đi sự trống trải và lấp đi cả một phần nỗi sợ hãi của bản thân.
Một vốc nước mát lạnh, kéo căng dây thần kinh dễ chịu. Tôi từng hỏi Tây Bình, nếu một ngày cả thế giới ghét bỏ hai chị em mình, chúng ta sẽ cùng nhau chống lại cả thế giới nhé? Tôi nói những lời như thế vào ngày biết tin ông ta sắp sửa cưới một người đàn bà khác vào nhà. Tôi nhớ Tây Bình đã gật đầu, trong nước mắt. Thế mà khi điều ấy thành sự thật, nó lại bỏ tôi mà đi mất. Tây Bình là đồ dối trá.
Tôi ngẩng mặt lên, nhìn vào gương. Khuôn mặt còn đẫm nước, ánh đèn vàng chiếu vào bỗng trở nên kì dị. Đôi mắt ấy, cái mũi ấy, khuôn miệng ấy, cả cái váy trắng tinh khôi. Sao lại giống hệt đến thế, như thể nó đang đứng trong gương. Tây Bình trong gương trợn mắt nhìn tôi. Tôi giật nảy mình, lùi lại phía sau thì đụng vào bức tường lạnh lẽo. Tây Bình vẫn nhìn tôi, đôi mắt hoảng loạn. Tôi vươn tay vớ được cái vòi sen trong bồn tắm ném mạnh về phía trước. Giây phút ấy, đôi mắt hoảng loạn của Tây Bình nhuộm một tia u ám. Gương vỡ tan tành. Tôi ngồi sụp xuống, sợ hãi và run rẩy, trong đầu trống rỗng.
Tôi từ từ chạm vào một mảnh vỡ, điều gì đó thôi thúc, nắm chặt, mảnh vỡ găm trong lòng bàn tay. Tôi buộc phải dùng đau đớn để thoát ra khỏi sự hoang tưởng ghê rợn này. Máu nhỏ giọt qua kẽ tay, nở hoa trên nền men gạch trắng sứ. Hoa lệ mà tanh tưởi.