Menu

ĐỌC TRUYỆN KIỀU

ĐỌC TRUYỆN KIỀU
Mở trang Kiều đọc đêm thu,
Nghe đàn Kiều gảy, buồn ru xa vời!
Nguyễn Du ơi, tiếng thơ Người
Rung rinh cây cỏ, bồi hồi trời sao.
Thơ Người hay những ước ao
Của bao thế kỷ dồn vào cả đây?
Nghiêng đầu trên sách đêm nay
Ngỡ soi suối thấy mây bay ánh trời.
Thơ Người lấp lánh ra khơi,
Vỗ rung tim triệu triệu người mai sau!
Hà Nội, 30.10.1965
VŨ ĐÌNH HUY
READING THE TALE OF KIEU
Opening and reading the page of Kieu in an autumnal night
Listening to Kieu’s twanging, while far away sadness lulled!
O Nguyen Du, the sound of your poems
Quivered trees and leaves, turning heaven and stars fretty
Is that your poems or the cherished dreams
Of so many centuries that are all concentrated here?
Inclining my head over the book tonight
I thought I’d seen the stream reflecting clouds flying on the sky
Your poems sparklingly went to the high sea
Throbbing and stirring the heart of millions
and millions people in coming time!
Hanoi, 30.10.1965
VŨ ĐÌNH HUY – Translated by VŨ ANH TUÂN`
LẤP LÁNH ĐƯỞNG RAY
Tàu bơi mê mải trong trăng bạc
Rung động không gian lảnh tiếng còi
Đoạn đêm ngắn lại – Gà xao xác
Lấp lánh đường ray sáng ánh trời
07.11.1965
VŨ ĐÌNH HUY
THE SPARKLING RAILWAY
The train swam enticingly under the silvery moonlight
The ringing train – whistle shook the air space
Shortened was the fragment of night – while chickens turned upset
The railway sparkled under the sunlight.
07.11.1965
VŨ ĐÌNH HUY – Translated by VŨ ANH TUẤN