Menu

Còn máy đòi chỉnh hình

Còn máy đòi chỉnh hình
Chả rõ sao nó biết chỉnh hình. Mấy hôm tôi thấy nó soi gương. Nghĩ bụng giống người máy cũng học đòi. Mặt mũi, kích cỡ họ thiết kế, sốt cả ruột.
Rồi nó tranh thủ lúc bà đi vắng, thủ thỉ với tôi:
– Ông ơi.
– Gì?
– Ông thẩm mĩ cho con đi, sao cho mũi con cao, thẳng tưng, thằng người yêu con chê con mũi tẹt, mồm cúc bấm, mắt một mí, cằm lẹm,…
Nó cứ ôm cứ tì vào tôi:
– Ông,… đi ông nào
Mắt nó chớp chớp, ngân ngấn nước, lòng tan chảy ra mất rồi:
– Thôi được rồi, ông cho.
Giời ơi con máy ôm chặt lấy tôi, rú rít, nó thêm tôi nhé. Tôi hỏi nó:
– Bao nhiêu tiền
– Chỉ mười ngàn đô thôi.
Tôi nghe mà choáng mà xót, song trót hứa mất rồi. Nó kéo ngay tôi lên phòng để tôi lấy tiền. Cái quỹ đen của tôi thì con máy biết để ở chỗ nào, thi thoảng tôi dúi cho nó. Khi đưa tiền tôi bảo nó:
– Mày chớ khoe với bà nhé.
– Cháu biết rồi. Cháu có phải con máy ngốc đâu.
(Còn nữa)